Friday, October 3, 2008

CUỘC SỐNG VÀ NHỮNG VA ĐẬP

Hành trình của hòn sỏi…

Có một lần, lâu lắm rồi, tôi đọc được một câu chuyện đơn giản mà giàu triết lý sống, đó là câu chuyện về hòn sỏi. Tôi xin kể lại đây lời tự thuật của hòn sỏi với các chi tiết tôi còn nhớ được. Hòn sỏi kể về chuyến đi đầy cam go của mình như sau:



Tôi vốn xuất thân từ một tảng đá khổng lồ trên núi cao. Tôi nằm đó, trải qua sương gió, nắng mưa trong bao năm tháng dài đăng đẳng. Sau một thời gian, nắng, nóng, mưa và lạnh làm cho người tôi đầy vết nứt. Tôi vỡ ra thành từng mảnh nhỏ, góc cạnh lởm chởm và lăn xuống núi, mưa bão và nước lũ cuốn tôi qua các dòng sông con suối rồi xuôi về biển. Do liên tục bị va đập, lăn lộn trên đường ra biển, tôi bị thương tích đầy mình. Mỗi lần bị va đập, những góc cạnh của tôi đau đớn vô cùng nhưng rồi chúng cũng bớt xù xì lởm chởm mà tròn dần trên chặng đường tôi đi. Và chính những dòng nước cuốn tôi đã xoa dịu và làm lành những vết thương của tôi. Cùng với đớn đau, tôi học được nhiều bài học quý báu và cuối cùng, tôi trở thành một hòn sỏi láng mịn như bây giờ.”

Câu chuyện trên đáng cho ta suy gẫm về cuộc hành trình dài lâu và không hề dễ dàng của hòn sỏi.

Để có hạt ngọc trai

Lời trần thuật của người nào đó gán cho hòn sỏi làm tôi liên tưởng đến quá trình hình thành ngọc trai tự nhiên. Thành phần ngọc trai tự nhiên chủ yếu là xà cừ. Người ta nghiên cứu quá trình hình thành ngọc trai và ghi lại rằng ngọc trai lấp lánh nhiều giá trị ấy được tạo ra từ một quá trình đầy gian truân và đau đớn của con trai trong một thời gian dài. Quá trình này bắt đầu khi có một vật lạ nhỏ hoặc hạt cát chui vào bên trong con trai biển và nằm luôn trong đó. Bị kích thích bởi vật lạ này, con trai tiết ra một chất dịch bao bọc dị vật. Đây là cách phản ứng để tự chữa lành các vết thương rất đặc biệt của loài nhuyễn thể này. Quá trình này lặp đi lặp lại nhiều năm và chất tiết ra đó tạo nên một lớp xà cừ bao bọc lấy hạt cát hay dị vật xâm nhập mà tạo thành viên ngọc đẹp, quý và có giá trị.

Không phải con trai nào khi hạt cát hay dị vật rơi vào cũng đủ sức để chịu đựng đau đớn, ôm ấp, bao bọc hạt cát ấy và kiên nhẫn với thời gian để tạo thành hạt ngọc trai quý giá. Nhiều con trai không đủ sức chịu đựng đã không tiết đủ lượng dịch ôm ấp hạt cát ấy và thế là hạt cát rơi khỏi cơ thể. Con trai không phải chịu đau đớn nhưng cũng không thể cho ra hạt ngọc trai quý giá và đẹp đẽ, đóng góp giá trị của mình cho cuộc sống.
Bạn nghĩ gì về những chi tiết trong câu chuyện hòn sỏi và ngọc trai? Trong cuộc sống, chúng ta không thể tránh khỏi những va đập đầy biến động từ những tác nhân bên ngoài. Liệu chúng ta có sẵn lòng ôm ấp những đớn đau và học cách vươn lên trên nỗi đau, để rồi một ngày nào đó chúng ta cũng có thể tạo ra những “hòn sỏi mịn màng hay “viên ngọc trai lấp lánh”? Là con người, không ai được ban tặng một cuộc đời như ý với mọi thứ đều hoàn hảo. Cuộc sống không phải là một thành quả sẵn có mà là một quá trình tự mình làm nên từ nhiều chất liệu, trong đó thử thách cam go là một thành tố không thể thiếu. Chúng ta có đủ can đảm để trải qua cuộc hành trình gian khó như hòn sỏi đã trải qua? Liệu chúng ta có đủ bản lĩnh như con trai biển, trong dòng lệ đớn đau với dị vật xâm nhập, tạo nên được những viên ngọc trai lung linh nhiều sắc màu đem lại lợi ích cho đời? Ta có góp được giá trị nào cho cuộc đời này hay chỉ sống cho qua ngày đoạn tháng, tất cả đều do bản thân mình quyết định vậy.

Tất cả từ nơi nhận thức và thái độ

Muốn thành tựu, cần phải có sự đánh đổi tương xứng. Đau đấy các bạn ạ, nhưng đủ sức chịu đựng và biết cách chuyển hóa nỗi khổ niềm đau là một nghệ thuật. Nếu như tảng đá vỡ không kiên trì chịu đựng đau thương để lăn tròn góc cạnh, sẽ không có những hòn sỏi tròn láng nằm giữa dòng nước trong. Nếu những con trai không chịu đựng nổi sự đớn đau của hạt cát hay dị vật nào đó chui vào bên trong vỏ của mình và có cách phản ứng tự vệ rất đặc biệt của mình, loài nhuyễn thể có tên gọi là ‘trai’ ấy sẽ không tạo được những viên ngọc lung linh sắc màu. Đã bao giờ bạn thấy được rằng chính những chông gai mới mang lại những bài học quý và để lại những ấn tượng đẹp trên đường đến thành công của bạn, dù rằng trong quá trình này, cần nhiều nỗ lực để ôm ấp và chuyển hóa? Đã bao giờ bạn sử dụng chất liệu đau thương để tạo cho mình những hạt ngọc trai kỳ diệu chưa? Ai từng có trải nghiệm như thế trong cuộc sống mới biết trân quý những gì mình đạt được sau bao nỗ lực cố gắng không ngừng của chuỗi ngày qua.
Cuộc sống vốn có chu kỳ vận hành riêng mà chúng ta quen ví như là quy luật hình ‘sin’, hết thăng đến trầm, hết trầm lại thăng như sóng biển nhấp nhô. Ta không thể nào thay đổi cuộc sống; việc chúng ta có thể và nên làm là thay đổi thái độ về cuộc sống. Có thể là bạn, có thể là tôi, cuộc sống chẳng bao giờ chỉ mang đến toàn là hạnh phúc. Cuộc sống cũng không bất công đến nỗi chỉ đem đến cho ai đó toàn niềm đau. Đừng bao giờ nghĩ rằng con đường ta đi chỉ có cỏ gai rác rưởi hay đầy hoa thơm trái ngọt. Nhìn bầu trời, bạn sẽ thấy, trời lúc nào cũng có mây. Áng mây bay qua, cứ để nó bay qua, trời xanh vẫn cứ trong sáng đó thôi. Cuộc đời không quá giản đơn là một mặt phẳng hoặc trắng hoặc đen. Đau khổ là một thực tế không thể chối bỏ, không thể tránh né mà chúng ta phải bản lĩnh đối diện với đau khổ để từ đó, tìm cách hóa giải những nỗi khổ niềm đau này.
Điều quan trọng là biết cách phát huy nội lực mình có được để tự nâng mình vượt lên những nỗi đau, những va đập của cuộc sống để tự hoàn thiện bản thân. Đây là một kỹ năng, một nghệ thuật sống. Trong mọi hoàn cảnh, sống hết mình trong hiện tại với niềm tin trọn vẹn vào chính bản thân mình, hướng về tương lai, tin vào ngày mai tươi đẹp, nỗ lực đúng cách chúng ta sẽ phát huy tối đa tiềm năng của mình để chuyển hóa khổ đau thành an vui hạnh phúc để cuộc sống có ý nghĩa hơn.

Đừng mong đời trải thảm cho chân ta êm bước

Đời không trải thảm sẵn cho chân ta êm bước, mà đời là con đường trải sỏi đá mà mỗi người phải bước lên trên ấy. Cuộc sống là tập hợp của vô vàn những điều biến động, tất cả làm nên nghĩa “sống” của cuộc đời. Vì vậy, mong dòng đời phẳng lặng như mặt nước hồ thu là một điều không thể. Cuộc sống là để trải nghiệm, để học hỏi, để vận dụng những kỹ năng sống để chúng ta có an lạc, hạnh phúc và trọn vẹn nghĩa “sống” trong từng đơn vị thời gian nhỏ nhất. Trong mọi cảnh ngộ, chúng ta cần nhớ cuộc hành trình của hòn sỏi và sự hình thành hạt ngọc trai để sống thực tế hơn, tự tin hơn, để học cách xoa dịu và làm lành những vết thương, thăng hoa trong cuộc sống. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ đâu bạn ạ, nếu không muốn nói là cần thiết. Đừng bao giờ nghĩ mình quỵ ngã ngay từ thử thách đầu tiên. Dù có lúc tưởng chừng mất tất cả, ta vẫn còn có niềm tin, nghị lực và cả bài học quý giá từ cái ‘mất tất cả’ đó mà. Nếu biết cách, chính những lúc chưa thành công hay thiếu may mắn ấy là những ‘thành phần’ của liều thuốc chủng ngừa và trị liệu cho cuộc sống mỗi người. Sự trải nghiệm bản thân là bài học sinh động nhất. Một khi chúng ta học được cách chấp nhận đớn đau trong quá trình chuyển hóa những góc cạnh xù xì, chúng ta sẽ trở thành những hòn sỏi láng mịn. Khi nào chúng ta có đủ sức ôm ấp và chuyển hóa những đau thương trong nước mắt, đứng dậy từ khổ đau, chạm mặt với thất bại và can đảm, bản lĩnh đứng lên từ nơi mình ngã, đón nhận những thử thách và tìm cách hóa giải, chúng ta mới có thể tạo nên những hạt ngọc trai quý giá cho đời.