Saturday, November 1, 2014

TINH TẤN TRONG TU HỌC: nghệ thuật lên dây đàn


Tinh tấn là từ được dùng nhiều trong đạo Phật, chỉ cho sự nỗ lực, siêng năng, phấn đấu không ngừng trong cuộc sống. Đây là một từ Hán Việt, trong đó, ‘tinh’ nghĩa là tinh chuyên, thuần nhất, không xen tạp, ‘tấn’ là đi tới không thối lui. Tinh tấn là động lực giúp người thực hành pháp nỗ lực, siêng năng không ngừng để sống thiện. Theo truyền thống, con đường thực hành giáo lý của đạo Phật được cụ thể hóa thành 37 phương pháp, chia thành 7 nhóm, để ứng dụng lời Phật dạy hầu đem lại hạnh phúc chân thật cho mình. Trong số 7 nhóm này, yếu tố tinh tấn xuất hiện trong 6 nhóm. Vậy đủ biết nó quan trọng đến mức nào đối với sự tu tập của một người. Đã bước vào con đường tu tập, ai cũng hiểu rằng, thiếu tinh tấn sẽ không thể nào thành tựu.

Thursday, October 30, 2014

NGƯỜI PHẬT TỬ DẠY CON NHỮNG GÌ


Chưa bao giờ nhân loại lại phải đương đầu với lắm tệ nạn xã hội, và hiện trạng phức tạp như ngày nay. Không biết bao nhiêu cảnh tượng đau lòng khủng khiếp, xấu xa bại hoại diễn ra hằng ngày trong và ngoài nước mà chúng ta hoặc chứng kiến hoặc được báo chí truyền hình truyền tin đăng tải. Nào là chiến tranh khủng bố, nào là giết người cướp của ngay cả đối với người thân, nào là xì ke ma túy, nào là hiếp dâm giết người giấu xác… Trong một xã hội ngày càng nhiều bạo hành, đạo đức băng hoại khủng khiếp như vậy, cha mẹ nào cũng thấy bất an khi cho con hòa nhập vào môi trường xã hội, nhưng cũng không thể giữ con ở mãi trong nhà. Nỗi lo lắng càng tăng lên gấp bội đối với nhiều cha mẹ phật tử biết hướng về con đường đạo đức thuần lương, không muốn con em mình bị tác động tiêu cực từ bên ngoài mà trở nên hư hỏng.
Không chỉ lạy Phật kính tăng
Với đại đa số tín đồ Phật giáo châu Á, cụ thể là Việt Nam, tu là biết ăn chay, là biết đến chùa lễ lạy, cầu nguyện cho gia đình bình an, hạnh phúc, làm công quả tạo phước, tham gia các công tác từ thiện do chùa khởi xướng, như vậy là mẫu mực lắm rồi. Thế là những phụ huynh phật tử có khuynh hướng dẫn dắt con mình theo cách tương tự để lấp kín nỗi lo con hư. Những biểu hiện thường thấy ở người phật tử Việt Nam là đưa con em mình đến chùa, lạy Phật, chắp tay cung kính khi gặp những vị thầy tâm linh là những tăng ni và tạo điều kiện để con em mình tiếp cận môi trường chùa chiền. Thế nhưng, với cách này, tác dụng giáo dục trẻ rất hạn chế và không bền, Cụ thể, có thể các em không thể duy trì thói quen đến chùa khi lớn hơn một tí, khi các mối quan hệ xã hội trở nên rộng hơn. Vả lại, các em có thể trở thành người ngoan, lễ phép với mọi người, chứ không được trang bị kỹ năng để trở nên tự chủ, tự lập để có thể giữ tâm an tịnh và nhất là đủ bản lĩnh để sống đương đầu với thử thách mà không bị sự chi phối, lôi kéo của những tác động không tốt từ môi trường bên ngoài.

Monday, October 27, 2014

VIỆC ĐẾN THÌ LÀM, RẢNH THÌ CHƠI

Hôm 20.10 vừa rồi, tôi post 3 entry trong cùng một ngày, trong vòng 4 tiếng đồng hồ. Có một bạn gõ tin cho tôi, hỏi bữa nay ăn chi mà viết kinh! He he… Hôm nay, viết xong mấy chữ này, xin đừng thắc mắc, ngày hôm nay cũng post 3 entry, ăn chi mà viết… kinh! Không đâu, một bài nghiêm túc cho mục “mỗi tuần một từ” như đã hứa với mình,  một bài viết đã lâu, nay post lại làm tài liệu, rồi thêm mấy dòng này nữa thôi.
Hôm trước, có người gởi mail hỏi, sao bạn không mở comment? Mình đã trả lời rồi. Hôm nay, nhận được một mail tương tự, có bạn hỏi thêm về các lễ hội Ấn Độ, trụ đá Asoka, quốc huy Ấn Độ, rồi cũng hỏi sao không mở comment, không để hiển thị pageview… nên mình nghĩ, cần vài dòng trần tình ở đây vậy.

BỆNH VÀ TƯ DUY TÍCH CỰC

Tôi có  một nguyên tắc là bài nào đã gởi đăng nơi khác, thì không đăng trên blog cá nhân trong cùng thời điểm đó. Bài này viết lâu rồi, gởi đăng trên dotchuoinon, sau đó, thấy bà con đăng lại ở vài trang khác. Còn file gốc trong máy thì đã "đột tử" theo ổ cứng cách đây không lâu. Nay tôi xin lại bài này, post ở đây (có chỉnh sửa tí xíu), lưu tài liệu cá nhân. Bạn nào chưa đọc bài này trên dotchuoinon, thì mời đọc:
Bệnh là một hiện tượng hiển nhiên trong cuộc đời. Có mang thân người là có bệnh. Mỗi chúng ta có thể trải qua một hay nhiều lần bệnh, không lúc này thì khi khác, không nặng thì nhẹ. Nếu người nào, đến giây phút này vẫn chưa một lần bệnh thì đó là một hạnh phúc lớn. Nhưng ít ra, người đó cũng chứng kiến người thân của mình bị bệnh và biết chắc rằng, đến một lúc nào đó, mình có thể bị bệnh. Do đó, bệnh là một hiện tượng rất gần gũi với con người mà chúng ta ít nhiều đều có kinh nghiệm, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp. Nói đến bệnh, ai cũng có thể nghĩ đến sự đau đớn, khổ sở, khó chịu, buồn bã, âu lo, sợ hãi và vô số những tâm lý tiêu cực khác. Hễ bệnh là đau. Điều này không ai phủ nhận. Nhưng điều quan trọng là làm thế nào, dù đau (về thân), chúng ta đừng có khổ (về tâm). Bạn có thể thắc mắc đến ngạc nhiên rằng bệnh làm sao mà không buồn không khổ? Tôi đã từng thắc mắc như vậy sau vài lần bệnh, nhưng sau đó, thay vào các thắc mắc là các bài học tự nghiệm ra được. Ở đây, tôi xin chia sẻ với các bạn một vài phương diện tích cực khi đang bệnh hoặc phải sống chung với bệnh.

AN TỊNH NỘI TÂM: nghệ thuật sống bình an


An tịnh nội tâm là một trạng thái vắng lặng và thanh bình của tâm thức như là kết quả của tự do thật sự trong tâm mình. Đó là sự tự do, sự thoát khỏi những suy nghĩ và lo lắng, vắng bặt phiền muộn, không có bóng dáng của căng thẳng và sợ hãi. Nói cách khác, an tịnh nội tâm chỉ có thể thiết lập nơi người biết điều chỉnh và giữ thế cân bằng giữa các cung bậc cảm xúc, tình cảm. Đây là một kỹ năng sống, kỹ năng làm chủ cảm xúc đòi hỏi cả một quá trình thực hành miên mật với sự chú tâm tỉnh giác thường xuyên trong cuộc sống mà không phải ai cũng có thể làm được. Đây là sự tịnh lặng xuyên suốt bề sâu của tâm thức đòi hỏi sự dụng tâm đúng mức một cách kiên định và có nghệ thuật. An tịnh nội tâm là kết tinh của tri thức và trí tuệ nơi những người có bản lĩnh sống vững chãi khi đối mặt với bao áp lực của cuộc đời. Người có tâm an tịnh luôn có cuộc sống hạnh phúc, an lành, bình an và thỏa mãn.

Wednesday, October 22, 2014

LỄ HỘI DEEPAWALI

Ngày mai, đến lễ Diwali (Deepawali) rồi!
Trước đây, tôi đã viết một entry về lễ hội này (link đây).
Nay xa rồi không khí lễ hội truyền thống ấy, nhưng ký ức, xúc cảm vẫn còn gần như nguyên vẹn, dù gần 5 năm rồi...

Nhớ CIE, nhớ không khí lễ hội quá đi thôi...
 https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjLs9YQvFkGXv-ibO18WSAow0VFBe4AK4FfeGUO-YzDlLRC3JQqmpWTBYOOUcDYMeCMdMzA5HcVZDO61o0s8XvgOiiO34tlCocvVMhFX96MQfI7emehrY9oRkZbS5aJ1cyPN0N0kSNMpD23/s1600/79.gif

LÒNG THƯƠNG YÊU: bí quyết của hạnh phúc và khỏe mạnh

Con người sinh ra đã có lòng thương yêu

Ngài Dalai Lama nói rằng lòng thương yêu là một bản chất sẵn có trong mỗi người khi mới sinh ra. Giáo sư tâm lý học Dacher Keltner cũng đưa ra kết luận này từ 10 năm trước rằng “lòng thương yêu là một phần trong bản chất con người và sinh vật sống”. Chúng ta là con người, hẳn có tâm lành đó, mà tâm lành vốn có này lại được nuôi dưỡng từ thuở mới lọt lòng qua tình thương của mẹ dành cho con, qua cách người lớn dành cho các em bé trên khắp hành tinh này.
Mặc dù có nhiều tranh cãi trong một thời gian dài, nhưng các nhà nghiên cứu càng ngày càng đưa ra nhiều chứng cứ cho thấy rằng khi vừa sinh ra, lòng thương yêu là một bản chất đã sẵn có nơi con người và động vật. Chính lòng thương yêu là yếu tố giúp cho sự sinh tồn của nòi giống. Điều này giúp chúng ta tự tin hơn về bản chất thiện lành này VỐN CÓ nơi mỗi con người để mình tin bản thân mình và tin những điều tốt đẹp trong xã hội người mình đang sống. Tuy nhiên, lòng thương yêu ở con người như một bản chất, thật ra chỉ ở dạng khuynh hướng hành động, ở dạng tiềm năng chứ chưa phải là một khả năng. Cũng như thân xác này và bao đặc tính thiện lành khác, lòng thương yêu, muốn lớn, cần phải được dưỡng nuôi đúng cách chứ không thể chủ quan và ảo tưởng rằng, cứ bỏ vật vạ ra đó, nó tự lớn và ta nghiễm nhiên trở thành một người chứa đầy tình thương yêu và có thể hào phóng cho bất cứ ai.