Sunday, February 16, 2014

HIỆU ỨNG DOMINO

Cách đây vài năm, đọc bài phỏng vấn TS Bùi Trân Phượng, hiệu trưởng trường ĐH Hoa Sen, tôi tâm đắc câu trả lời của Bà, rằng “Chỉ khi nào chúng ta nhìn thẳng vào sự thật, mới hiểu vấn đề, tìm ra đúng căn cội của vấn đề và có cách giải quyết. Hãy nhìn thẳng vào sự thật để cùng nhau thay đổi nó.” Giá ai cũng có quan điểm giống Bà thì xã hội này đỡ rắc rối, đỡ mất thời gian của nhau và đỡ mất lòng, mất tình với nhau nhiều rồi.
Hiệu ứng domino

Một thực tế trong xã hội ta là con người trở nên “quá lịch sự”, dư “tế nhị”, thừa “vị nể” nhau và “đoàn kết” đến mức đáng ngờ! Chao ôi! Hàng dzỏm thì mẫu mã tốt mà chất lượng kém! Bề mặt tốt quá hóa ra thành tệ nạn. Ai còn chút liêm sĩ đúng nghĩa cũng hiểu rằng, đằng sau cái hào nhoáng đến nhẵn nhụi đó là một căn bệnh truyền nhiễm đáng sợ. Hễ sai một mối thì y như rằng, hiệu ứng dây chuyền domino kéo theo hàng loạt cái sai, hàng loạt người sai nối đuôi nhau, cùng bảo bọc, bao biện nhau thành cả một hệ thống. Từ đó, nhất nhất đều phải nói theo chỉ đạo, viết theo chỉ đạo, làm theo chỉ đạo nếu muốn tồn tại! Cứ vô cảm mà làm!

Có ai rơi vào hoàn cảnh này và trở thành nạn nhân của những cái đầu ngắn ngồi cao sẽ hiểu và ngán ngẫm đến mức nào… khi bị cả dãy… domino đè lên đầu!!!

Giờ thì tôi hiểu hơn mấy chữ “chỉ khi nào…” của TS Bùi Trân Phượng rồi!

Tuesday, February 11, 2014

Trường tiểu học đầu tiên ở Châu Âu đào tạo trên nền tảng đạo Phật

Trường tiểu học Dharma ở Brighton là trường tiểu học đầu tiên ở vương quốc Anh thực hiện một chương trình dạy và học trên nền tảng của các giá trị Đạo Phật. Ngôi trường độc lập này thu nhận học sinh từ 3 đến 11 tuổi, không phân biệt tôn giáo, nguồn gốc văn hóa, áp dụng một chương trình giáo dục kết hợp với giáo lý Đạo Phật để hỗ trợ sự phát triển tỉnh thức, lòng thương yêu và trách nhiệm cộng đồng.

Friday, February 7, 2014

LÀM THẾ NÀO NẾU CON GANH TỴ

Tôi hứa sẽ tư vấn cho một phụ huynh có con ganh tỵ với em mình nhưng rồi chúng tôi chưa có thời gian để cùng ngồi lại và thảo luận về vấn đề này. Thế rồi tôi tự hứa với lòng khi nào rảnh, sẽ viết một entry ở đây để chia sẻ với vị phụ huynh nọ cũng như những người có trường hợp tương tự, may ra họ tìm được cách dàn hòa và ổn định lại mối quan hệ trong gia đình. Hôm nay tôi thực hiện lời hứa đó.

Monday, February 3, 2014

THÌ RA LÀ VẬY...

Mỗi ngày, bà con quanh vùng chứng kiến bao chuyện trái tai gai mắt diễn ra, mắt phải nhìn những điều lẽ ra không nên có, tai phải nghe những lời nói không nên thốt ra từ miệng những người nhân danh gương mẫu, đạo đức đang ở trong một môi trường mà nhiều người tưởng là sạch nhất, lý tưởng nhất của xã hội.

Sunday, February 2, 2014

NHƯ KHÔNG CÓ GÌ ĐỂ MẤT: Quà tặng từ lòng biết ơn

Tác giả: Sallie Jiko Tisdale

Người dịch: Hằng Như


Thuở ấy, khi còn nhỏ, tôi nghèo khó và rộng lượng. Tôi đã chia sẻ mái nhà cũ kỹ với nhiều người và ngủ trên vỉa hè, sở hữu không gì đáng giá cả, ngoài chiếc xe đạp. Mỗi tuần tôi phát tâm làm công tác thiện nguyện vài tiếng đồng hồ ở các tổ chức cộng đồng. Một hôm, tôi chỉ có 5 đồng trong túi, ấy thế mà tôi đã đãi một người bạn bữa ăn tối; và sau đó, chúng tôi cứ cười về tình trạng nghèo khó của tôi lúc bấy giờ. Dạo ấy, tôi cho đi một cách dễ dàng những gì tôi có. Khi làm thế, tôi đoan chắc rằng tôi sẽ nhận lại cái gì đó từ cuộc đời này.

Thursday, January 30, 2014

CHÚC MỪNG NĂM MỜI

Giã từ hoàng hôn năm cũ...


Chào đón năm mới lại về

 

Chầm chậm xuân về lòng đất chuyển 
Nhạc trời thanh thoát rộn muôn phương 
Tâm linh một thoáng bừng giao cảm 
Lặng hết bao nhiêu lớp sóng cồn. 
                                   (H.T. Nhất Hạnh)

Wednesday, January 29, 2014

Tin vào đâu?

Làm sao còn niềm tin khi…