Tuesday, June 7, 2016

CHỚ LO LẮNG, HÃY SỐNG AN LẠC (kỳ 2)

-Ajahn Brahmavamso-
Một đêm nọ, có một người đến nhà bạn theo lời mời của bạn. Khi anh ta bưng tách trà chủ nhà mời lên định uống, bất thình lình anh ta thấy một con rắn nhỏ nằm trong đáy tách trà. Anh ta không muốn để chủ nhà cảm thấy ngại, thế là anh ta lấy hết cam đảm nuốt một hơi cho hết chén trà. Đêm đó về nhà, anh cảm thấy đau bụng dữ dội. Qua ngày hôm sau, cơn đau càng khủng khiếp hơn. Anh ta đi hết bác sĩ này đến bác sĩ nọ, uống đủ thứ thuốc cũng không thuyên giảm. Anh ta vẫn cứ đau ngày càng nhiều hơn và có cảm giác như đang đứng trước nguy cơ sắp chết. Nghe tình hình như vậy, cô bạn bèn mời anh ta đến nhà trở lại. Cũng ngồi vào vị trí cũ, anh đón nhận một tách trà giống hôm trước. Anh ta đang bệnh nhưng cũng cố ráng nâng tách trà. Lần này cũng vậy, bất ngờ anh ta thấy con rắn. Thế là anh ta quyết định nói với chủ nhà để cô ta để ý. Không nói lấy một lời, cô chủ nhà đưa tay chỉ trên trần nhà phía trên chỗ khách ngồi. Anh ta nhìn theo ngón tay chỉ. Thì ra ngay trên đầu anh ta, ở chỗ đòn tay, có cột một sợi dây thừng dài. Người bệnh bây giờ mới vỡ lẽ, cái mà anh tưởng là con rắn con kia chỉ là cái bóng của sợi dây thừng. Hai người bạn nhìn nhau rồi cười vang. Cơn đau bụng quằn quại bỗng nhiên biến mất và anh ta trở lại người khỏe mạnh bình thường.
Tâm dẫn đầu các tâm sở. Tâm là chủ. Tâm tạo tất cả. Nếu nói hay làm với tâm ác, đau khổ sẽ theo liền với ta như bánh xe lăn theo dấu chân bò. Nếu nói hay làm với tâm trong sạch, hạnh phúc sẽ theo liền với ta như bóng không bao giờ rời hình. (Pháp cú 1 và 2).

Khi thân bệnh, đừng để tâm bệnh theo

-Nakulapita Sutta-
Bạn có thể kể ra một người mang các chứng bệnh sau:
Tiểu đường
Cao huyết áp
Cao cholesterol
Tim
Ung thư
Mà người ấy vẫn có tinh thần khỏe mạnh không?
Đó chính là ngài Hòa thượng tiến sĩ K. SRI DHAMMANANDA MAHA NAYAKA THERA
(Trưởng lão tăng già Malaysia và Singapore)

Trước hết, cần chữa cho tâm an lạc

Bất luận cơ thể bệnh tật hay đau đớn thế nào đi nữa
Hãy giữ tâm an tịnh và tỉnh giác
Đừng để tâm cũng trở nên bệnh hoạn
Hãy để những gì chưa ổn của thân như nó vẫn đang là
Nhưng cần phải chữa cái tâm cho khỏi bệnh nhiễm ô
Một người với tâm thanh tịnh không còn ô nhiễm xứng đáng được đảnh lễ cung kính, mặc dù thân bị bệnh.
-Sayadaw Thabyekan

Chẩn bệnh đúng; Chữa trị đúng.

Nếu tình trạng bệnh của bệnh nhân không được chẩn đoán một cách chính xác, người ấy sẽ không được cho thuốc đúng bệnh. Nếu chữa trị như vậy, bệnh đã không lành, lại càng nặng thêm, thậm chí có thể dẫn đến tình trạng làm chết bệnh nhân. Tương tự như vậy, chỉ khi nào hiểu được tính cách của một người, thì mới có thể cho họ những lời hướng dẫn phù hợp và hiệu quả nhất để có được an lạc.
-Sayadaw Thabyekan-

Dược liệu chánh pháp

Chánh pháp là loại dược liệu tối thượng trong tất cả các loại dược liệu ở thế gian, đa dạng và phong phú. Không thế tìm thấy một loại dược liệu nào khác có công năng như dược liệu chánh pháp.
Chánh pháp là những lời dạy của Đức Phật. Đây là loại dược liệu vô cùng hiệu nghiệm để chữa căn bệnh chung phổ biến của tất cả chúng ta là thiếu hạnh phúc hay không toại nguyện trong cuộc sống. Loại dược liệu này đặc biệt có công dụng đối với các căn bệnh về tinh thần như căng thẳng, lo lắng và phiền muộn. Một khi thân thể bị bệnh đau, tinh thần chúng ta cần mạnh mẽ để đủ sức chống chỏi hiệu quả hơn với những đau đớn về thân mà chúng ta phải trải qua. Cách này có thể áp dụng để chữa trị dứt hẳn tất cả các căn bệnh. Làm thế nào để thực hiện được điều này? Thông qua chánh pháp, chúng ta trở nên sáng suốt dần dần và như thế, chúng ta chấm dứt vòng luân hồi sanh tử. Khi không còn tái sanh nữa, chúng ta không còn phải chịu đựng khổ đau của già, bệnh và chết. Do đó, chánh pháp là vị thuốc tối thượng trong tất cả các loại thuốc có công năng chữa lành hẳn tất cả các loại bệnh.
Con người không thể nào có được một giây lát khỏe mạnh thật sự.
Tự do khi thân thể không bệnh có thể đạt được đó, nhưng đây chỉ là tạm thời.
Chỉ khi nào có thể đoạn diệt được nguyên nhân tạo nên thân thể này,
chúng ta mới thật sự giải thoát khỏi mọi thứ bệnh tật. (Tương ưng bộ kinh).

Kết hợp với phương pháp y khoa

Một trong những thử thách lớn nhất của một người bác sĩ là thuyết phục bệnh nhân uống thuốc. Nhiều người trong chúng ta biết mình đang bị bệnh. Thế nhưng, không phải ai bệnh cũng đều uống thuốc theo đơn bác sĩ  đã cho để điều trị bệnh đâu. Câu chuyện hấp dẫn sau sẽ minh họa điều này rõ hơn:
Một dạo nọ, có một người bị bệnh, tìm đến một ông lương y người Trung Quốc để xin chữa trị. Ông lương y khám xong, viết cho anh ta một đơn thuốc gồm nhiều loại thuốc nam. Người ấy được định bệnh và hướng dẫn dùng thuốc. Anh ta đặt niềm tin hoàn toàn vào người lương y và tin rằng bệnh sẽ khỏi. Trở về nhà, anh ta vào một căn phòng đặc biệt dành cho cầu nguyện. Đặt hình ông lương y lên trên một chiếc giá bằng vàng, rồi anh ta đặt thuốc ông cho ở bên cạnh tấm hình. Anh ngồi xuống và vái lạy tấm hình ba cái để tỏ lòng tôn kính. Anh cũng đặt bánh ngọt, bông và đốt nhang lên bàn cúng cho thêm phần trang nghiêm. Thế rồi anh ta lấy thuốc ra và lấy toa thuốc ông lương y đã cho ông rồi bắt đầu xướng đọc. “Hai viên buổi sáng! Một muỗng lớn sau khi ăn trưa! Hai viên trước khi đi ngủ!” Suốt ngày, cứ thế, anh ta ra rả tụng cái đơn thuốc ông lương y cho vì anh ta trọn vẹn niềm tin nơi người lương y này. Sở dĩ anh ta quá tin vào người lương y này như vậy vì khi gặp ông, anh hỏi ông sao lại kê đơn thuốc như vậy, như vậy cho anh. Người lương y với lòng thương và quan tâm, đã tận tình bảo anh. “Này, anh coi, đây là triệu chứng bệnh của anh, đây là nguyên nhân đưa đến bệnh. Nếu anh dùng những loại thuốc thảo mộc tự nhiên này theo đơn thuốc tôi cho đây, thì anh sẽ khỏi bệnh trong vòng hai tuần.” Người đó nghĩ “ông lương y này giỏi thật, rất chu đáo và tuyệt vời. Tôi chưa từng thấy ai kê đơn thuốc hay như ông.” Vì quá tin tưởng vào vị lương y nọ, anh ta đi chỗ này chỗ kia, gặp ai anh ta cũng khen ông lương y tuyệt vời nọ. Mặc dù chính bản thân anh ta không hết bệnh, nhưng anh ta khuyến khích mọi người dùng theo đơn thuốc ông lương y kia. Thế nhưng, anh vẫn không bao giờ khỏi bệnh vì anh có để vào miệng viên thuốc nào đâu. Cách của chúng ta làm không khác anh chàng này chút nào. Rõ ràng là có niềm tin vào Phật Pháp là điều quan trọng. Thế nhưng chỉ có niềm tin, chúng ta không thể nào hết bệnh. Bệnh chỉ khỏi khi ta chịu uống thuốc, chịu thực hành lời Phật dạy một cách tinh cần. Khi ấy, chúng ta mới có thể chữa lành bệnh.

Theo con đường Đức Phật từng đi

Cho dù là thuốc hay
Người bệnh cần phải uống
Thì mới mong hết bệnh
Chỉ đọc xướng tên thuốc
Thì chẳng giúp ích gì
Cũng giống y như vậy
Nếu một người học pháp
Không được lợi lạc gì
Nếu chỉ đọc Pháp suông
Như thế thì chưa đủ
Mà cần phải thực hành
Mới thành người chân chánh.
(Còn nữa)