Sống ở đời, hãy tìm cái hoà trong các mối quan
hệ. Nếu cố công tìm lấy sự chiến thắng thì cái giá phải trả lớn lắm! Có khi
phải sống quãng đời còn lại trong trong áy náy và bất an. Hãy bình tĩnh suy
nghĩ trước khi đánh đổi. Ai hiểu được kiếp người quý giá ra sao, ý thức được
làm người hạnh phúc hơn bao loài khác thế nào sẽ biết cách sử dụng giá trị của
con người một cách ý nghĩa nhất. Khi ấy, con người sẽ sử dụng năng lượng để
sống hòa hợp thay vì dùng năng lượng ấy để gây hấn và tranh đấu.
Saturday, February 24, 2018
ĐỪNG BỎ HÌNH BẮT BÓNG!
Mỗi người chúng ta sống giữa đất
trời mênh mông với thời gian vô cùng không gian vô tận. Hiện tại ngay bây giờ,
ngay ở đây là những gì đầy đủ nhất, nhiệm mầu nhất mà cuộc sống đã ban tặng.
Đừng nghĩ nhớ về quá khứ. Bạn
thấy đó, nhìn về quá khứ, với những gì đã xảy ra, dù có đẹp như mộng, hạnh phúc
như mơ, dù có làm bạn thỏa mãn đến tận cùng của hạnh phúc thế gian thì giờ cũng
không còn; chính vì không còn thì chúng mới thành “quá khứ”, nếu còn kéo dài đến
giờ, chúng được gọi bằng một cái tên khác là “hiện tại” rồi!
Đừng mơ tưởng tương lai. Sẽ
không có gì chắc chắn khi tương lai còn ngoài tầm tay với, như áng mây trời thấp
thoáng xa tít trên đỉnh núi còn mờ sương mai. Nhiều người tự cho mình là người
biết lo xa nên ngồi mơ tưởng đủ thứ tốt đẹp, nhưng toàn là mơ ước viển vông
treo tận ngọn cây! Thế rồi chống chế “ước mơ không tốn tiền, chuyện gì không
mơ!” Liệu có ích gì khi dùng năng lượng và thời gian hiện tại chỉ có ở lúc này
làm điều vô ích như vậy chứ?
Thời điểm giao thời trong dịp Tết
thế này là lúc chúng ta ôn lại quá khứ để có bài học, chứ không phải nhắc lại để
hâm nóng khổ đau, tiếc nuối hạnh phúc đã xa bay. Đây cũng là thời điểm để nhìn
về tương lai tràn đầy hy vọng như một định hướng thực tế cần đầu tư ngay trong
hiện tại, bắt đầu từ nơi bạn đứng, ngay từ bây giờ, chứ không phải viển vông ảo
tưởng!
Hiện tại gói trọn bài học từ những
thành công và thất bại, từ niềm vui cùng nỗi buồn trong quá khứ và mang đầy tiềm
năng, sức khỏe và năng lượng dồi dào nhất cho cuộc sống phía trước ở tương lai.
Hiện tại là tất cả! Hãy sống thật trọn vẹn với hiện tại nhiệm mầu, vì hiện tại
chỉ có một mà thôi: đó là bây giờ và ở đây!
Saturday, February 10, 2018
TẾT – NHÌN TỪ PHƯƠNG DIỆN TU TẬP
Tết
Nguyên đán là thời điểm chuyển giao của năm cũ sau khi hoàn thành một chu kỳ thời
gian bốn mùa để bước sang năm mới. Đây là ngày hội cổ truyền lớn nhất, lâu đời
nhất, có phạm vi phổ biến rộng nhất trên khắp đất nước. Với tất cả mọi người
ở mọi lứa tuổi, mọi giai tầng xã hội, từ thành thị đến thôn quê, từ miền Bắc đến
miền Nam đất Việt, Tết là thời điểm vô cùng đặc biệt, quan trọng và thiêng
liêng. Đây là lễ hội thể hiện nét đẹp trong đời sống văn hóa tinh thần của người
Việt, thể hiện sự giao hoà giữa con người và con người cũng như giữa con người
và thiên nhiên. Bên cạnh những giá trị nhân văn, đạo đức và thẩm mỹ trong lễ hội
truyền thống này, dưới cái nhìn Phật pháp, Tết còn là cột mốc để nuôi dưỡng tâm
linh trong pháp lành và điều này góp phần làm cho lễ hội truyền thống này càng
thêm nhiều giá trị.
Thursday, February 1, 2018
HỌC KHÔNG CÓ ĐIỂM DỪNG
Một cô dâu mới về nhà chồng khá vụng về việc bếp núc. Dù
trước khi làm đám cưới, cũng có tham gia học một khóa nấu ăn ngắn ngày, nhưng
rồi chẳng đâu vào đâu, vì những gì học được vẫn chưa có thời gian để thực tế.
Người mẹ chồng thấy con dâu không giỏi nấu nướng, nghĩ con gái thời nay không
giỏi nội trợ là chuyện bình thường, nên bà cũng thương mà thật lòng chỉ dẫn. Ấy
vậy mà cô con dâu muốn lấy điểm trong mắt mẹ chồng, không muốn mọi người biết
mình vụng về, cứ nghĩ đơn giản coi những chỉ dẫn trên mạng rồi theo đó làm. Thế
là món nào cô cũng nói biết làm, biết nấu. Cuối cùng, đã hơn một tháng qua mà
cô dâu mới lóng cóng chưa nấu được một món ăn nào cho ra hồn. Cô cứ biện hộ
“con thấy họ chỉ dễ quá, mà sao bắt tay vào làm nó không giống vậy”. May mắn
người mẹ chồng rất bao dung và thông cảm, nói “không sao, con cứ tập, cứ học
rồi sẽ thạo. Cái gì không biết, cần mẹ giúp thì cứ nói”…
Ở đời, cái gì nửa vời cũng không đi đến đâu. Trong số những
thứ nửa vời, biết nửa vời là cái nguy hiểm nhất. Khi bạn biết nửa vời mà chính
bản thân bạn không ý thức điều này, tưởng “trạm trung chuyển” đã là bến đỗ, bạn
sẽ mạnh dạn hành động một cách ngu xuẩn mà không e dè gì! Cho đến việc không có
kết quả như mong muốn, vỡ lẽ ra thì mọi việc đã quá muộn màng, không còn cơ hội
để sửa sai nữa rồi.
Vẫn biết vậy nhưng nhiều người vì sỉ diện hão nên muốn thể
hiện một diện mạo hoàn hảo trong mắt mọi người. Thế là dù chỉ biết đại khái,
nửa vời họ vẫn nhận bừa là biết. Đến khi “lỡ đường lỡ bột” thì họ lại biện hộ
bằng nhiều cách để đẩy trách nhiệm về người khác hoặc đổ thừa cho hoàn cảnh.
Một trái xoài chín thì vỏ nó tự chuyển sang màu vàng và cơm tự mềm, cho mùi
thơm và vị ngọt. Nếu nhuộm màu cho vàng, nắn bóp cho mềm cơm thì trái xoài xanh
ép chín kia cũng không thể nào cho mùi thơm và vị ngọt.
Không biết không có gì xấu, chỉ có không trung thực, che
chắn bằng mọi cách mới là chướng ngại trên con đường học hỏi và tiến bộ của bản
thân mà thôi! Khổng Tử từng dạy một câu rất hay “biết thì nói biết, không biết
nói không biết. Đó mới thật là biết”. Mình cứ thật lòng, ai cũng thương quý và
hết lòng chỉ dạy những chỗ chưa biết của mình. Thay vì vòng vo như vậy, bạn
hãy mạnh dạn xác nhận mình có “biết” hay “không biết”.
Nếu biết đến nơi đến chốn, khi bắt tay vào việc là chỉ
có làm, chỉ có hoàn thành và hoàn hảo mà thôi. Biết nửa vời mà cố
chấp cho là đã “chín”, bạn dễ dàng làm cho người khác bực mình, không
tin tưởng và nhiều hậu quả bi đát trở về với bạn như một sự phản hồi
trung thực nhất về sự tắc trách của bản thân. Sự khoe mẽ mà ngôn ngữ bình dân
gọi là “nổ” sẽ không giúp gì cho bạn, chỉ làm trò cười cho thiên hạ mà thôi.
Nếu không biết, cũng chẳng sao, ai mà chẳng có nhiều
điều chưa biết. Bạn không cần phải giấu cái dốt của mình một cách
khờ khạo như thế. Cứ thẳng thắn chấp nhận nơi mình đang đứng, chỗ mình
chưa biết để còn được học hỏi, để có cơ hội thực tập và dần thuần
thục. Cứ ảo tưởng như rót nước ngọt có ga mạnh tay, thoạt nhìn thì đầy ly, để
tí xíu ga lắng xuống thì thực chất chỉ có tí xíu. Cách tốt nhất để sống thoải
mái là hãy sống “thật” mà không phải cố gồng lên để bao bọc, che chắn bản
ngã của chính mình.
Nếu không biết, hãy chấp nhận không biết là cách sống khôn
ngoan và chân thật để còn có cơ hội học hỏi và để người khác thương mà tận tình
chỉ bảo cho. Còn sống là còn học; còn học là còn tiến bộ và đây là cách tự tạo
cơ hội cho mình mỗi ngày mỗi tốt thêm lên. Học là cả một quá trình không bao
giờ có điểm dừng.
Mỗi ngày qua, sách đời lật sang một trang với bao bài học
mới mẻ và bổ ích. Cuốn sách đời không bao giờ có trang cuối cùng các bạn ơi!
Tuesday, January 23, 2018
TỪ BƯỚC CHÂN ĐẦU TIÊN!
Cách đây không lâu,
trong một lần về quê, tình cờ tôi gặp lại nhóm bạn học chung phổ thông. Qua
thăm hỏi, tôi hiểu thêm về cuộc sống và công việc làm các bạn. Nói chung, một số
bạn thì mất liên lạc, còn lại ai cũng ổn theo cách riêng của mỗi người. Trong
câu chuyện, các bạn có nhắc đến một người bạn, thời cấp 3 học khá tốt. Sau khi
tốt nghiệp đại học, cũng như bao người tốt nghiệp khác, bạn ấy xin đi làm. Thế
nhưng, bạn ấy không chịu làm nhân viên thường mà muốn làm lãnh đạo vì bạn ấy học
chuyên về quản lý! Thế rồi qua nhiều lần xin việc, chỗ nào bạn ấy cũng chê lương
khởi điểm thấp, công việc nặng nhọc, tính chất công việc không phù hợp với những
gì được đào tạo… nên ba năm sau, khi các bạn khác cùng tốt nghiệp đại học đã ổn
định công việc, bạn ấy vẫn thất nghiệp và vẫn chưa “hạ chuẩn” và vẫn chưa thôi ảo
tưởng: vào là làm sếp chứ không làm lính! Sau đó, các bạn cùng lớp bặt tin bạn ấy
cho đến nay, không biết cuối cùng, bạn ấy làm công việc gì và cuộc sống ra sao…
Monday, January 15, 2018
ƠN ĐỜI, ƠN NGƯỜI…
Có lần chúng tôi đến thăm một ngôi nhà mới theo lời
mời của gia chủ. Nhà mới, mọi thứ tiện nghi, khang trang. Chủ nhà dắt khách đi
từng phòng, giới thiệu chức năng của mỗi nơi cùng cách bố trí đồ nội thất trong
nhà. Sau khi giới thiệu xong một phòng, chủ mời khách sang phòng kế tiếp. Người
chủ nhà đưa khách rời phòng mà không hề tắt đèn và quạt. Thế là một sư cô nhắc
“tắt đèn quạt chú ơi” thì chủ nhà bảo “kệ đi sư cô, để cho sáng mát tí có sao.
Không hết bao nhiêu điện đâu”. Tôi chợt nghĩ ra, đây không phải là người đầu
tiên và là càng không phải người cuối cùng suy nghĩ theo hướng này. Đâu phải chúng
ta có đủ tiền trả hóa đơn điện là chúng ta có quyền xài điện phung phí sao?
Tuesday, January 9, 2018
KHÔNG NÊN LO LẮNG!
Thường bạn hay lo lắng rất nhiều điều trong cuộc sống…
Lo lắng về tương lai, một thứ lo lắng không cần thiết
nhưng “ngốn” rất nhiều năng lượng! Tương lai là một phương trời mịt mờ vô định,
vậy mà chúng ta cứ lo lắng, dù rằng không thể nào can thiệp được…. Có lúc bạn
dành quá nhiều năng lượng và thời gian để lo lắng cho rất nhiều chuyện trong
tương lai nhưng rồi nó không xảy ra, bạn lại tự an ủi, biện hộ “kệ, dù sao lo vẫn
còn hơn không”, mà vẫn không lý giải được cái “hơn” đó là gì! Ngày nào cũng có
quá đủ nỗi khổ của ngày đó rồi, sao lại đeo mang thêm nỗi khổ lo lắng cho ngày
mai khi không có gì là chắc chắn?
Thường bạn hay lo lắng việc của người khác, khi bạn
hoàn toàn không có khả năng can thiệp vào. Loại lo lắng vô lý này thường thấy
xuất hiện ở cha mẹ khi nghĩ về con cháu. Các đấng sinh thành thường pha trộn
tình cảm thương yêu và sự bất lực của mình đối với công việc của con cháu thành
một thứ chẳng giúp được gì cho ai, đó là lo lắng. Cha mẹ lo lắng cho con dần
thành một thói quen khó bỏ. Nếu được ai đó khuyên đừng nên lo lắng nữa, vì đó
là chuyện của con cháu, cứ để tụi nó tự đương đầu, tự giải quyết, lo cũng không
được gì… thì bạn sẽ nhận được câu trả lời: “người chứ phải gỗ đá gì mà không biết
lo!” Tưởng tượng và suy diễn là thức ăn để nuôi dưỡng lo lắng trong trường hợp
này để một việc nhỏ xíu cũng có thể trương phồng to như quả núi bóp nghẹt con
tim!
Khi bạn cảm nhận rằng những người xung quanh đang kỳ vọng
vào bạn nhiều hơn khả năng của bạn. Vì không muốn làm người khác thất vọng, bạn
đang chịu một áp lực không nhỏ để trở thành mẫu người mà người khác muốn: bạn
lo lắng! Thật vô ích khi làm như vậy, vì dù nhón chân vói tay, bạn vẫn không thể
làm những điều ngoài khả năng vốn có của mình. Thêm nữa, bạn chọn cách sống để
làm vừa lòng người khác, không phải sống cho mình, mà lại không đủ khả năng để
làm điều đó, bạn tự chuốc lấy sự căng thẳng, bất an là điều không thể tránh khỏi.
Lo lắng những điều không mang lại cho bạn một giải
pháp thiết thực chẳng khác nào như đang ngồi trên chiếc chiếc ghế bập bênh
(rocking chair), thấy có đong đưa chuyển động, nhưng chẳng đưa bạn đi tới đâu cả!
Lo lắng cũng giống một con chuột chạy trên bánh xe, cứ lòng vòng rồi cũng chẳng
tới đâu. Có chăng, nó chỉ tạo nên một cảm giác ảo như thể đang chuyển động! Lo
lắng không thay đổi bất cứ điều gì ngoại trừ làm cho bạn đau khổ.
Không phải chuyển động nào cũng đưa ta đi tới! Nếu sự
lo lắng không giúp bạn tìm được giải pháp, nó sẽ khiến vấn đề của bạn tồi tệ
hơn hoặc tạo thêm vấn đề khác cho bạn và tạo áp lực không cần thiết
cho những người thân chung quanh.
Lo lắng chỉ cần thiết khi đó đồng nghĩa với sự lưu tâm
và là biểu hiện tinh thần trách nhiệm của bạn đối với những việc bạn sẽ phải
làm. Mà có chăng, cũng chỉ nên lo lắng ở mức vừa phải, đủ để tạo một cú hích
tâm lý cho bạn có sự chuẩn bị chu đáo nhất trước khi bắt đầu việc đó mà thôi.
Còn ngồi đó mà lo suông, lo “chay” những điều xa vời ở tận đâu đâu thì thật là
uổng phí cuộc đời!
Những nghiên cứu
về lo lắng đã chỉ ra những số liệu thống kê sau: 40% những lo lắng chẳng bao giờ
xảy ra. 30% những gì ta lo lắng đã xảy ra rồi. 12% là những nỗi lo không cần
thiết (ví dụ người khác nghĩ về bạn như thế nào) 10% là những điều nhỏ nhặt,
không quan trọng (như việc lo ăn gì, mặc gì…), 8% những gì ta lo ngại thực sự xảy
ra. Trong số đó 4% những âu lo xảy ra là ngoài tầm kiểm soát của mình và chúng
ta không thể làm gì để thay đổi kết quả. Những nỗi lo này có thể bao gồm sức khỏe,
chết của người thân hay một thiên tai nào đó. 4% những lo lắng còn lại là lo lắng
về những điều mà chúng ta không thể hoặc nếu có, cũng rất ít sự toàn quyền kiểm
soát và can thiệp.
Như vậy, trang
bị những kỹ năng nhận định, xoay xở và
giải quyết vấn đề, giữ tâm bình thản khi đối mặt với thực tế hóa ra lại dễ chịu
đựng hơn nhiều so với những nỗi lo lắng bạn tạo ra để tự hành hạ tâm mình! Dale Carnegie trong cuốn “Quẳng gánh
lo đi và vui sống” khuyên chúng ta rằng “hy vọng điều tốt đẹp nhất, nhưng hãy chuẩn
bị cho điều tồi tệ nhất” là nghệ thuật để giảm thiểu những lo lắng không cần
thiết vậy.
Nên nhớ: Lo lắng không làm vơi cạn những phiền toái của
ngày mai, mà nó vắt cạn sức sống của ngày hôm nay. Lo lắng không thể lấy đi những
phiền toái của ngày mai, nhưng nó lấy đi sự bình an của ngày hôm nay!
Subscribe to:
Comments (Atom)





